Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

TỬ VI VÀ CÁI CHI CHI…


 Đã lâu rồi mình không có thói quen đọc sách báo hàng ngày. Nhưng những lúc rảnh rang, đôi chân cứ tự nhiên đưa đẩy đến các tiệm sách mặc dù cái đầu đã lẩm bẩm trước đó :” Đừng đến ! Tốn tiền. Để dành tiền  uống café “. Biết vậy nên chủ yếu tới tiệm sách cũ, đỡ xót tiền vô lý. Chủ yếu để hưởng thói quen được lựa sách.
  Mua về nhiều cuốn  chả đọc. Vài năm sau lại đem cân ký bán.
  Cách đây khoảng hai tháng , mình được gặp một người đàn ông phong nhã, lịch sự tại một tiệm sách cũ . Ông khoảng 60 tuổi, hồng hào, ăn nói khúc triết, nhỏ nhẹ. Cũng ngẫu nhiên. Lúc đó tiệm sách nhỏ đang yên tĩnh bỗng ào đến 05-06 người chen lấn, lựa sách. Sợ chả bõ công tiết kiệm được vài đồng tiền sách mà lại mất trắng con xe máy dựng trước tiệm nên mình đã ra ngoài ngồi  canh xe. Rảnh rỗi nên tò mò ngó ông đang chăm chú lật những cuốn sách dày cộm về kinh dịch, chu dịch…gì đó. Thấy có người nhìn, ông bắt chuyện làm quen.
 Ông hỏi han, giảng giải và mình ngồi nghe.
Ông  nói về tử vi, xem quẻ, chu dịch chu diếc… cái chi chi đó mà chả hiểu kịp và cũng chả muốn hiểu. Lúc này trong đầu chỉ  canh me chiếc xe khỏi bị mất trộm.
  Thấy giọng nói hay hay  nên mình tò mò hỏi thêm về tử vi, tướng số . Bởi từ lúc nhỏ đến lớn , hết mẹ đến chị lấy tử vi cho mình, thầy nào cũng phán như mơ : Có tài kinh bang tế thế, có tài thao lược ,luôn được qúi nhân phù trợ…. Nhưng luôn thòng những câu như : nhưng số vất vả, lên voi xuống chó nhiều lần… Nghe những điệp khúc giống như tử vi của những người khác. Thậm chí có thầy còn phán chắc như bắp, rằng về sau sẽ làm đến chủ tịch, không nói rõ chủ tịch gì. Cả nhà vui cứ chọc ghẹo : ngày sau mình có chức vụ lớn lắm, chắc làm đến chủ tịch ấp.
 Ông  hỏi ngày giờ sinh tháng đẻ, tuổi  của mình rồi lấy giấy viết ra ghi chép & vẽ cái gì đó.
 Mình thắc mắc : tử vi hay nói chung chung , ná ná giống nhau, có lẽ không chính xác.
  Ông nhẹ nhàng bảo : tử vi  chỉ là chuyện bình thường, nhiều người  cũng có thể chấm được. Thế rồi ông cắt nghĩa và giảng giải thêm về việc mà ông đang nghiên cứu. Mình chỉ nhớ mang máng , đại ý : Vào thời nhà Đường cực thịnh, tư tưởng học thuật này  đã hoàn chỉnh . Năm năm trăm ( gì nhỉ) được coi là năm khai sinh thời đại mới bởi nó luôn đúng về sau này. Nó gồm hai nhánh : tử vi và nhánh ( quái gì nhỉ, mình chả nhớ). Tử vi chỉ là chuyện bình thường, nhánh kia mới quan trọng : ” Nó cần thiết , giúp  cho cậu sống có ích cho bản thân và cho xã hội “. Ông chỉ mấy cuốn sách trên giá sách và bảo mình nên đọc. ( Chắc ông tưởng mình ham đọc sách ?). Và nếu muốn quan tâm, hiểu rõ hơn thì đến gặp ông, ông sẽ hướng dẫn cho.
  Vừa  liếc mắt canh chừng xe, vừa cám ơn ông. Mình lễ phép : Em chỉ sợ học không đến nơi đến chốn dễ bị tẩu hỏa nhập ma. Công việc hàng ngày phải lang thang trên đường nhiều hơn ngồi một chỗ, học khó lắm .  
  Thực sự mình nghĩ mình đang đi xuống gần cuối dốc một con đường rồi. Chưa đến 50 tuổi mà đầu óc còn lụ khụ hơn ông cụ 80 tuổi. Cần thiết điều gì hơn nữa ngoài việc kiếm sống hàng ngày. Đổ bệnh tật xuống mới đáng sợ hơn.
  Kể cũng lạ. Loang loáng vài phút sau, mình chả thấy ông đâu cả. Nhưng xe mình vẫn còn.

5 nhận xét:

  1. Hôm nay thì vào được blog của Quang Trần rồi nè!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Vậy hả?
      Pink khỏe chưa ? Hình như bạn bị ốm ?

      Xóa
  2. Vậy hả?
    Pink khỏe chưa ? Hình như bạn bị ốm ?

    Trả lờiXóa
  3. Cứ lên mạng mà xem Quang Trần ạ, đảm bảo...sai tuốt luốt luôn.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Và đảm bảo Quang Trần cũng sai nốt.

      Xóa